Truyện Tiên Nghịch – Siêu Phẩm Đầu Tay Nhĩ Căn

Truyện Tiên Nghịch là bộ truyện đầu tay và cũng là bộ làm nên tên tuổi của Nhĩ Căn. Nếu yêu thích truyện tiên hiệp Full mà chưa đọc bộ này thì rất là đáng tiếc. Truyện có những màn đấu trí, luận đạo, trải nghiệm nhân sinh rất hấp dẫn mà đến giờ theo mình thấy chưa có tác giả nào có thể viết được và hay như Nhĩ Căn. Đôi khi mình cũng phải rùng mình theo nhân vật khi phát hiện được những âm mưu, bí ẩn trong truyện.

Nhân vật chính là Vương Lâm, thuộc dạng lãnh khốc, quyết đoán, cơ trí, nhưng nhiều lúc cũng điên cuồng vì gia đình, đạo lữ, quê hương của mình.
Phải nói quá trình tu tiên của Vương Lâm trong truyện này mới thật sự gọi là tu tiên (trước giờ mình đọc mà đem lại cảm giác tiên hiệp đúng nghĩa chỉ có 2 bộ, một là Phàm Nhân Tu Tiên, hai là Tiên Nghịch, chắc là do 2 bộ này mình đọc đầu tiên nên cảm giác đặc biệt hơn.) Từ một phàm nhân tư chất không được, tiên duyên khó cầu, đến khi gặp kỳ ngộ, rồi từng bước từng bước gian nan trên con đường tu hành, trải qua bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm, vui có, buồn có. Có lúc phải đoạt xá sống lại, có lúc phải chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, có khi vì sinh tồn phải ẩn nhẫn, có khi lại bất chấp tính mạng vì lý tưởng, mục tiêu… Hay có lúc được vạn người kính ngưỡng, có lúc lại cùng cả thiên hạ là địch… Từ một thiếu niên mong ước tu tiên đơn giản chỉ vì hiếu kỳ, vì sự kỳ vọng của cha mẹ, đến khi bất chấp trở thành một ma đầu tàn nhẫn để báo thù, rồi lại nghịch thiên, tranh đấu, từng bước lên đỉnh phong để tìm cách phục sinh thê tử. Rất nhiều màu sắc, cảm xúc, triết lý nhân sinh được truyền tải trong truyện.

doc-truyen-tien-nghich
Truyện Tiên Nghịch đoạn đầu hơi thiếu hấp dẫn nhưng càng về sau càng hay, nhất là từ khúc cảm ngộ ý cảnh để Hóa Thần. Truyện đặc sắc ở những lúc hóa phàm, luận đạo, những lúc thi triển “mộng đạo” thuật, đoạn sống với Lý Mộ Uyển hay sống với con trai Vương Bình một đời….Tất cả đều rất sâu sắc.
Nhiều đoạn đọc khiến ta cảm giác nhân sinh như mộng ảo, đời người sinh lão bệnh tử có gì quan trọng, thiên đạo vô tình mấy ai hiểu rõ, luân hồi chỉ là một vòng tròn, kẻ không hiểu bị lạc chẳng lối ra, người ngộ rồi chọn điểm nào cũng được giải thoát.
“Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…” Tiên Nghịch – Nhĩ Căn.
Dưới đây là một trong những đoạn “luận đạo” rất hay trong truyện, kể về một lần mộng đạo khi Vương Lâm trở thành văn sĩ, tiến hành “Mười năm giảng học. đón thiên hạ chi sĩ” :
“-Tại hạ Đổng Vân, cũng là tú tài như tiên sinh, ngày nay đã vào con đường sĩ đồ, trở thành triều thần, có một câu hỏi muốn nhờ tiên sinh giải đáp.
Một vãn sĩ trung niên từ trong đám người đi ra, thần sắc lộ vẻ hãnh diện, đứng thẳng tắp ở đó.
-Tại hạ không hiểu là xuân hạ thu đông biến đổi trong thiên địa rốt cục là có ý gì, mong tiên sinh chỉ bảo cho.
Văn sĩ trung niên nhìn Vương Lâm, hơi ôm quyền nói.
– Ngươi sinh ra vào mùa xuân, trưởng thành ở hạ. bệnh lão ở thu. nhắm mắt tại đông. Ngươi hỏi về xuân hạ thu đông, ta thấy đó chính là sinh lão bệnh tử!
Vương Lâm uống một ngụm rượu, trả lời.
-Vậy tại sao lại có sinh lão bệnh tử!
Văn sĩ trung niên nghe Vương Lâm trả lời như vậy thì sửng sốt mở miệng.
– Bởi vì ngươi còn sống.
Vương Lâm lạnh nhạt nói.
Văn sĩ trung niên ngây ra ở đó. hồi lâu sau ánh mắt lộ vẻ mê man. Hắn không hiểu.
– Trong chớp mắt khi ngươi nhắm mắt, ngươi sẽ nhớ lại từ khi ngươi sinh ra tới khi chết đi. Cả quá trình này trốn không thoát khỏi xuân hạ thu đông. Tiễn khách!
Vương Lâm vung tay áo, lập tức liền có nô bộc mang theo văn sĩ trung niên tâm thần đang chấn động, mơ hồ hình như đã hiểu ra chút gì đi ra ngoài.
– Xin hỏi tiên sinh một câu. Tại hạ học đầy năm xe, tự hỏi là thuộc hàng tài hoa nhất đẳng, ngày xưa trong đám học tử đồng hương cũng không ai có tài học hơn ta, nhưng vì sao người khác nhập sĩ thành đạt, còn ta ba mươi năm nay vẫn nghèo túng!

truyen-tien-nghich
Một lão già thần sắc xuống dốc, mang theo vẻ mê mang hướng về phía Vương Lâm vái một cái.
– Triệu quốc có núi non, núi có chiều cao thấp. Núi cao chưa chắc đã là đỉnh, núi thấp chưa chắc đã không thành dãy. Ngươi so núi nào cao, sao không đưa mắt mà nhìn, núi cao núi thấp đều là núi cả! Tiễn khách!
Bốn phía xôn xao cả lên. Vô số thư sinh bốn phía chấn động tâm thần, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
– Xin hỏi tiên sinh một câu. Thế gian này vì sao lại có mưa ? Mưa là cái gì?
Một thiếu niên đứng trong đám người không thể tiến vào bên trong cao giọng hô.
– Lời này hỏi rất hay!
…..
Vương Lâm uống xong một ngụm rượu, thần sắc lộ vẻ hào hiệp, nhìn người thiếu niên vừa hỏi.
-Trong mộng ta đã từng nghe thấy một câu nói, muốn mượn câu nói này để tặng ngươi. Mưa sinh ra trên trời, chết rơi về mặt đất, cả quá trình rơi xuống chính là nhân sinh!”
Truyện còn một đoạn bàn luận “Cái gì là Thiên?” cũng rất ý nghĩa. Mình sẽ viết bài riêng về đoạn này.
Câu nói kinh điển trong truyện: “Đừng sợ, ta mang nàng đi giết người.”
Nhân vật nữ mình thích nhất: Lý Thiến Mai

Mời các đạo hữu tiếp tục theo dõi Full truyện tại: http://truyendich.com/truyen-tien-nghich/

Review by tienhiep

Cẩm nang làm mẹ

Website liên kết

Danh bạ website

Bài viết mới

Review truyện Hoa Thiên Cốt của tác giả Fresh Quả Quả

Hoa Thiên Cốt

Tất cả những yếu tố khó nhằn nhất, tôi luôn cố gắng tránh nhất đều tập hợp trong quyển này, […]

Top 3 truyện tiên hiệp huyền huyễn hay nhất

Đấu la đại lục

Truyen tu tien thường được tác giả lấy bối cảnh ở Trung Quốc, chủ yếu là thời cổ đại. Điều […]

Top 3 truyện ngôn tình hay được yêu thích

Làm sủng phi như thế nào

#1. Nữ nhi Lạc Gia Nữ nhi Lạc Gia do tác giả Yên Nùng viết nên là một tiểu thuyết […]

Dự đoán KQXSMB 16/8/2018 – Dự đoán kết quả xổ số miền Bắc hôm nay ngày 16/8/2018

Giải năm hôm nay có số cửu cửu

Dự đoán kqxsmb ngày 16/8/2018 và soi cầu dự đoán kết quả xổ số miền Bắc hôm nay thứ Năm […]

Các mẫu tóc ngắn đẹp dễ khiến nàng hối hận nếu không biết đến

các mẫu tóc ngắn đẹp

Các mẫu tóc ngắn đẹp chính là xu hướng làm đẹp được tìm kiếm nhiều nhất trong thời hiện đại. […]